I got a kick out of browsing this new site http://stfumarrieds.tumblr.com/, if you know how much I find excessive public display of attention for the sake of getting attention (from other) repellent and flavorless. Be careful friends, if you can’t learn to “hold” back your feeling to your love one, your precious relationship might very likely someday become a subject of amusement for strangers on the Internet.
Here are some of my favorites
“The guy doesn’t even have a separate account so they just write back and forth to each other in her status.”


“Apparently she is employed by her fiance. I am not sure if she actually has a real job. They don’t have any kids together as far as I can tell so I guess she is a stay-at-home fiance. I didn’t know those existed. I’m sad that they do.”

Submitted by anonymous - “Apparently her boyfriend works until 11 every night, and she only wakes up in the morning to have 11:00 happen.” (click for enlarge)
Hi anh,
Tai sao anh comment la: "...But no one wants to hear about others' happiness. Hence, to save me from being hated and un-read..."
>"<
:D
Posted by: Nguyen Phuong Thanh | May 09, 2009 at 06:28 AM
Thanh,
This is one of those "everything you need to know about human being".
When you see people struggling, do you feel like you'd want to help? Even if you don't really know how to help. We always have the urge to give less fortunate people a hand.
On the other side, when you see people who are happier than you, your natural urge is to guide them back to your level. You experience 'jealousy'. For instance, when you have a co-worker who could breeze through his work while you spend hours to get one-tenth done, your natural reaction is to ruin his day and dump a bunch of work on him. The word is 'teamwork', and the official explanation is that 'it boosts productivity', but that's not your motivation. The bottom line is, at some level, you want people that are happier than you to fall down a bit.
It's strange, isn't it? You are both good and bad person.
It's great to have a wonderful life, but keep it to yourself. Not that my life is wonderful, neither miserable. Stranger on the Internet are not interested in your success. We have no scar to show from happiness. There is little to learn from peace anyway.
-k
Posted by: knguyen | May 09, 2009 at 01:01 PM
:D Da, em cung hieu y anh a.
Anh bao 'I’m under huge amount of works the coming week. Therefore, you won’t see much around here beside occasional quick, random snippets.' ma em thay tuan nay anh con viet nang suat hon dao truoc. :D
- Da, y em o comment truoc la neu chang co ai chia se happiness voi sorrow thi lay dau ra proof hay conclusion cho nhung ly thuyet ve human being a?
- Em co nghi la strangers' peace is boring, nhung o VN em thay nguoi ta mac benh si dien. Lai cang nhung nguoi thanh dat, co hoc thuc, co dia vi... cang si dien nang. Nhieu luc em nghi la hinh nhu co nguoi perfect vi ho qua gioi: hoac sap dat, giai quyet hoac chiu dung unexpected things de chi boc lo peace ra ben ngoai... thanh ra viec anh dua nhung cai khong vui cua minh ra lam em thay that la hiem co a. :D
- Anh giai thich lam em lien tuong anh vua type vua nghi lecturing cha~. Dung khong a? :D
Posted by: Nguyen Phuong Thanh | May 09, 2009 at 04:36 PM
this is sickening.
Posted by: AtB | May 10, 2009 at 01:05 AM
k I think you got carried away by your ideas a bit too far :P Now these are mine:
1. Your own morality of blogging: I kind of think you don't (need to) give a damn about what people think. Above all, you blog to people you feel like you're connected to, or potentially connected to (be it emotionally or else), and this includes, first and foremost, yourself.
2. The risk of being seen as a drama queen/attention seeker if you only display the struggling side of your life? No matter what you are and what you do, you get judged anyway. When in doubt, see number 1.
3. Jealousy is undoubtedly universal. Jealousy as you interpreted it might not necessarily be. As a reader of your blog and a stranger, I'd be happy to see you happy and successful. Same to owners of other blogs that I care enough to follow. But yeah, if one is all about being happy and successful, one might be too much of a bore to be a blogger worth following ;)
xx
Posted by: lily | May 10, 2009 at 01:37 AM
Mấy hôm nay bận quá, muốn lên đây nói chuyện nhưng mãi mới thu xếp được. Lâu lâu không viết tiếng Việt đâm nhớ nhớ.
Có cái đoạn này tặng cho em Thanh. Anh nhặt ra từ tác phẩm cuối cùng của nhà văn Nguyễn Khải
"Tôi là một đứa trẻ khi bước vào đời có nhiều điều thua thiệt nhưng tôi đã biết níu chặt lấy thời thế mà leo dần lên. Tôi nói thế chả phải vì cái thói cơ hội, thời này có mấy ai thích nói mình thành tài là nhờ cách mạng. Nhưng có nhiều người được cách mạng ôm hẳn vào lòng nâng niu, vỗ về mà vẫn không nên người thì sao ? Là vì họ còn thiếu một yếu tố nữa, thiếu cái đó dầu họ có được bước trên thảm đỏ, kẻ nâng người dắt một đời vẫn không ra con người tử tế. Mà tôi thì có, có dư thừa. Ấy là cái tính hài hước bẩm sinh, trước hết là biết giễu mình, theo dõi từng bước đi, từng câu nói của chính mình bằng cái nhìn của người khác vừa nghiêm khắc vừa bỡn cợt. Sau mình đến người, tôi cũng hay nhìn ra cái khía cạnh buồn cười ở người khác dầu họ xuất hiện dưới cái vỏ trang trọng đến thế nào.
Cái buồn cười là cái trái nghịch trong cùng một người, kẻ vô luân nói chuyện đạo đức, tên ăn cắp dạy dỗ phải bảo vệ của công, người hống hách lại là tên nịnh bợ bậc nhất. Nếu tán rộng ra thì còn vô vàn chuyện buồn cười mà ta bắt gặp ở mọi nơi, trong mọi thời gian của cuộc sống. Anh dốt thường làm ra vẻ thông thái, thằng nhát rất thích xuất hiện như người anh hùng, một chính khách đầu óc rỗng tuếch luôn tỏ ra uyên bác bằng những lời nói vô nghĩa. Nếu những người đó có được một chút hài hước, có khả năng tự ngắm mình trong khi diễn trò thì họ sẽ biết cách tự kiềm chế trong một giới hạn nào đó.
Muốn có cái mình không thể có không chỉ là chuyện buồn cười mà còn là căn bệnh không thể cứu chữa của nhân loại. Các triết gia, giáo chủ cũng không thoát khỏi cái trò cười ấy. Họ muốn cho nhân loại cái họ không thể có, muốn cứu nhân loại bằng những phương tiện nhiều lắm chỉ đem lại mê say tự huyễn hoặc mà thôi. Học thuyết xã hội hay tôn giáo khôn ngoan phải là học thuyết mở, có thể là thế này mà cũng có thể là thế khác, luôn luôn biến hoá, lấy sự biến hoá của thời thế và con người làm mục tiêu tối thượng để tự điều chỉnh.
Học thuyết là do con người làm ra, một trí tuệ sáng láng nhất vẫn cứ bị ràng buộc bởi nhiều vòng tự giác và không tự giác của thời thế, của cuộc đời. Bởi vì họ không thể là Thượng Đế để biết hết vô vàn nguyên nhân những tác động qua lại, uốn éo, bất ngờ của nó đưa đẩy mọi sự vật tới những thay đổi rất nhỏ, không mấy ai chú ý, cuối cùng là những biến thiên cực lớn. Chả có học thuyết nào dự đoán đúng những gì sẽ xảy ra trong tương lai và cũng chẳng thể dự đoán được cái kết cuộc của nhiều sự việc đang xảy ra trong hiện tại. Mọi lời tiên tri đều có tính mê sảng, đồng cốt. Dành cả một thời thanh xuân để tin vào những lời tiên tri ấy, về già nhìn lại cái tài sản tinh thần thâu góp một đời chỉ là một cái kho chứa đủ tạp nham chẳng có một chút giá trị gì. "
không phải anh đặt đoạn trên ở đây để so sánh mình với ông cụ God forbid, just thought it is appropriate to share.
Posted by: knguyen | May 16, 2009 at 11:01 PM
Lily,
Your 1) is totally correct. Writing clears my head. It is good for the soul :D too. True, I pay little attention to what other people think. I also especially hate annoying pseudo intellectuals. The kind with horn-rimmed glasses, drinks Pinot Grigio, buy poetry books (but never read them), acts surprised at dirty jokes, like to drop words like 'post-modernism' or 'faulkner' in small talks/blog posts. Pay attention, there are more of them than you think. Anyway, I digress
But if I were to tell you that "I make a lot of money, doing very little work. I live in a big house, drive a Porsche and sometimes I sleep with beautiful women who don't care about *my feeling* ", I wonder how much can you say to me? how long will our conversation last?
-k
Posted by: knguyen | May 16, 2009 at 11:31 PM
có cần thế này không khanh bựa??? cậy đi Mẽo không biết nói tiếng việt à??? nói thử câu KHANH ĐIÊN tiếng việt xem nào?
Posted by: Lan Quach | May 24, 2009 at 03:00 PM
Anh phải dịu dàng nói với em một tẹo là lần sau vào blog của anh thì xưng hô cho tử tế, đừng có văng lung tung cả ra như thế....Đừng để anh nghĩ khác về em.
Posted by: knguyen | May 25, 2009 at 12:26 PM